Theo thời gian, các thành răng mỏng phải chịu lực lặp đi lặp lại dễ xuất hiện nứt, gãy múi hoặc bể thêm mô răng. Ngược lại, khi mô răng đã gãy bể, hình thể mặt nhai và các điểm chạm khớp cắn cũng tiếp tục bị thay đổi, tạo nên một vòng xoắn “mất giải phẫu → phân bố lực kém → gãy bể thêm → khớp cắn càng mất ổn định”. Vì vậy, phục hồi răng sau không chỉ đơn thuần là lấp đầy phần mô đã mất mà cần tái tạo hợp lý hình thể múi – hố – rãnh và kiểm soát các điểm tiếp xúc khớp cắn, nhằm giúp lực nhai được phân bố sinh lý hơn và bảo vệ phần mô răng còn lại.
Tình trạng ban đầu:



Quá trình điều trị:















Kết quả:


