Không có một loại sứ nào là “tốt nhất cho mọi ca Veneer”; lựa chọn vật liệu cần dựa trên lượng men răng còn lại, màu nền, khoảng phục hình, yêu cầu thẩm mỹ và đặc biệt là điều kiện khớp cắn.
Feldspathic porcelain nổi bật về khả năng mô phỏng men răng tự nhiên, độ trong và hiệu ứng quang học rất cao; vật liệu có thể được chế tác ở độ dày rất mỏng nên đặc biệt phù hợp với các ca no-prep hoặc minimal-prep, cần thay đổi nhẹ hình thể, đóng khe thưa hay yêu cầu thẩm mỹ tinh tế, nhưng khả năng chịu lực của bản thân vật liệu thấp hơn nên cần lựa chọn ca và kiểm soát khớp cắn kỹ.


E.max – lithium disilicate tạo sự cân bằng rất tốt giữa thẩm mỹ, độ bền và khả năng dán dính; bề mặt sứ có thể xử lý bằng acid hydrofluoric và silane để tạo liên kết resin hiệu quả, vì vậy đây là lựa chọn rất phổ biến cho Veneer, đặc biệt khi cần vừa thay đổi hình thể, màu sắc vừa có yêu cầu chịu lực cao hơn Feldspathic. Các nghiên cứu dài hạn cũng cho thấy veneer lithium disilicate có tỷ lệ sống còn cao khi chỉ định và quy trình dán đúng.

Zirconia, nhất là các thế hệ high-translucency 4Y/5Y, có ưu thế về độ bền cơ học và khả năng che nền, phù hợp hơn trong một số tình huống có nền răng sậm màu, khoảng phục hình hạn chế hoặc yêu cầu cơ học cao; tuy nhiên zirconia không thể etch bằng HF như glass ceramic nên quy trình dán phức tạp hơn, thường cần xử lý bề mặt cơ học và primer/cement chứa MDP. Dữ liệu dài hạn về zirconia veneer hiện cũng còn ít hơn so với Feldspathic và lithium disilicate.

Vì vậy, thay vì hỏi “loại sứ nào tốt nhất?”, một kế hoạch Veneer hợp lý nên đặt câu hỏi “vật liệu nào phù hợp nhất với chiếc răng và điều kiện khớp cắn cụ thể này?”. Với Veneer, độ dày càng mỏng thì việc bảo tồn men răng và tạo liên kết dán bền vững càng quan trọng; lựa chọn đúng vật liệu phải đồng thời đạt được ba mục tiêu: bảo tồn mô răng – thẩm mỹ tự nhiên – ổn định chức năng lâu dài. Nghiên cứu gần đây cũng cho thấy liên kết của lithium disilicate với resin nhìn chung thuận lợi hơn zirconia trong các thử nghiệm veneer, đồng thời nhấn mạnh rằng nền men răng vẫn là yếu tố rất quan trọng đối với độ bền liên kết.
